Bạn
quyết định sửa đổi bản thân mình - hãy kiểm tra lại xem trong người bạn có còn
nỗi sợ hãi không. Bạn muốn, tức là bạn sẽ giàu. Bởi vì không còn gì ngăn cản
con đường đi của bạn.
Thiếu
kiên quyết sinh ra sợ hãi. Hãy nhớ kỹ điều này! Thiếu kiên quyết lại kết tinh từ
hồ nghi, và khi chúng quấn lấy nhau - sinh ra sợ hãi.
Sáu
nỗi sợ hãi: Đói nghèo; Bị phê phán; Ốm đau bệnh tật; Thất tình; Tuổi già; Cái
chết.
1. Bạn có sợ đói nghèo không?
Sợ
nghèo đói - đó chỉ là trạng thái của nhận thức,
không hơn không kém! Thế nhưng,
nó có khả năng huỷ diệt mọi cơ hội thành công của bạn trong bất cứ một công việc
nào.
Trong
tất cả mọi nỗi sợ hãi, sợ nghèo đói - không còn nghi ngờ gì nữa - là nỗi sợ có
tính phá hoại mạnh nhất. Khó khắc phục nó nhất. Nghèo đói! Không gì có thể đem
lại nhiều khổ đau và lăng nhục như vậy.
Sợ
nghèo đói – sáu triệu chứng
Bàng quan
- không tự ái, không muốn phá bỏ tình trạng nghèo đói, không có thái độ chống lại
sự trêu ngươi của số phận, lười biếng về trí óc cũng như về cơ thể, thiếu sáng
kiến, thiếu tưởng tượng, thiếu hào hứng, không tự kìm chế.
Thiếu kiên quyết
- thói quen để cho người khác suy nghĩ hộ mình, còn mình thì chờ đợi cầm chừng.
Hoài nghi
- thể hiện dưới dạng phân trần và xin lỗi, che đậy và biện bạch cho những thất
bại của mình, đôi khi pha lẫn với sự ghen tỵ trước sự thành đạt của người khác
hoặc phê phán người khác.
Lo lắng
- cố tìm lỗi của người khác, tiêu pha quá thu nhập; coi thường bề ngoài của
mình, thường xuyên nhăn nhó, cau có; uống rượu không kiềm chế, đôi khi dùng cả
ma tuý; mất bình tĩnh, thiếu tự tin ở bản thân.
Thận trọng quá mức
- xu hướng chỉ nhìn thấy mặt trái của vấn đề; nghĩ và nói về những thất bại có
thể xảy ra thay vì tập trung nhận thức tìm kiếm phương tiện để đạt kết quả; biết
tất cả mọi con đường dẫn đến thất bại đồng thời không muốn tìm cách để tránh;
thói quen chờ đợi thời cơ của mình, lâu dần trở thành thế giới quan; hồi tưởng
về những kẻ không may mà quên người chiến thắng; suy luận theo kiểu: Ôi dào, vô
ích! Đánh bùn sang ao!
Lần lữa và trì hoãn
- thói quen khất sang ngày mai những việc đáng ra phải làm từ năm ngoái; tốn sức
lực để biện bạch cho việc ăn không ngồi rồi thay vì làm việc. Tính lần lữa kết
hợp với sự thận trọng quá mức, hoài nghi và lo lắng, sẽ dẫn đến việc trốn tránh
trách nhiệm ở những nơi có thể; thích thỏa hiệp hơn đấu tranh không khoan nhượng;
bằng lòng chấp nhận những khó khăn trong cuộc sống thay vì khắc phục chúng (và
sau này có thể gọi đó là những trở ngại ngăn cản việc tiến lên phía trước); mặc
cả từng xu một với cuộc đời trong khi lẽ ra phải đòi hỏi cả thịnh vượng, giàu
sang, sung túc lẫn hạnh phúc và viên mãn.
2. Bạn có sợ bị phê phán không?
Nỗi
sợ hãi bị phê phán giết chết sáng kiến, phá vỡ sức mạnh tưởng tượng, hạn chế cá
tính, làm con người mất tự tin và gây hại cho anh ta trong nhiều trường hợp khác.
Sợ
phê phán – bảy triệu chứng
Rụt rè e ngại
- thường thể hiện ở sự lúng túng, bẳn gắt trong khi nói chuyện hoặc khi gặp người
lạ, động tác lóng ngóng, mắt không dám nhìn thẳng.
Mất cân bằng
- không kìm chế được giọng nói của mình, cáu kỉnh trước mặt người khác, phong
thái diện mạo và trí nhớ kém.
Cá tính yếu
- thiếu cứng rắn khi quyết định, thiếu sự hấp dẫn và kỹ năng giải thích rõ ràng
ngắn gọn; có thói quen hẹn rày hẹn mai; đồng ý ngay với ý kiến của người khác.
Giá trị tầm thường
- thích võ mồm; thói quen dùng những từ đao to búa lớn để gây ấn tượng (mà thường
là không hiểu ý nghĩa thật sự của những từ này); bắt chước phong cách nói
chung, đặc biệt là phong cách ăn mặc và nói năng; thích bịa, chủ yếu là về đề tài
thành công của mình. Những người dạng này thường ra vẻ tự tin.
Đua đòi
- cố để bằng người, không khỏi dẫn đến việc chi tiêu nhiều hơn thu nhập.
Thiếu sáng kiến
- không biết vận dụng mọi khả năng để tự vận động; sợ phát biểu quan điểm và
không tin vào những tư tưởng của mình; né tránh trong khi phải trả lời; ngôn ngữ
và điệu bộ vụng về; dối trá.
Thiếu tự tôn
- cả tâm hồn lẫn thể xác đều lười; quyết định chậm chạp, không biết cách và
không muốn tự khẳng định; thích nói xấu sau lưng và nịnh trước mặt; không dám
chiếm đấu với những thất bại, dễ dàng từ bỏ sự nghiệp ngay khi mới xuất hiện những
dấu hiệu đối lập đầu tiên từ bên ngoài; nghi ngờ vô căn cứ; nói chuyện thiếu lịch
thiệp; không muốn công nhận khuyết điểm của mình.
3. Bạn có sợ ốm đau bệnh tật không?
Nhìn
chung, con người sợ ốm đau bệnh tật là do những nỗi sợ hãi đã truyền vào nhận
thức của anh ta trước đây, và do sợ các hậu quả có thể về kinh tế.
Sợ
bệnh tật – bảy triệu chứng
Tự kỷ ám thị
- tìm kiếm và đinh ninh rằng mình có những triệu chứng của tất cả các loại bệnh
tật trên đời, thưởng thức các loại bệnh tật tự tưởng tượng ra và tin rằng chúng
có thật; thích mua đủ các loại thuốc men; thường xuyên bàn tán về chuyện mổ xẻ,
tai nạn . . .; tự mình thử nghiệm các chế độ ăn kiêng, tập thể dục, gầy đi
không có sự kiểm soát của bác sĩ; sử dụng các loại thuốc men tự chế hoặc của bọn
bịp bợm.
Bệnh tưởng
- thói quen nói và tập trung vào các loại bệnh tật, gần như hứng thú chờ đợi nó
sẽ đến, và rốt cuộc là căng thẳng thần kinh (stress). Bệnh tưởng phát sinh từ
những ý nghĩ tồi tệ, và không gì chữa được nó ngoài những ý nghĩ tốt đẹp. Người
ta bảo rằng bệnh tưởng làm hại sức khỏe ngang chính bệnh tật thật sự.
Uể oải
- Nỗi sợ ốm thường hay ngăn cản người ta tập thể dục, và kết quả là thừa trọng
lượng gây ra ngại cử động, chỉ quanh quẩn trong nhà.
Mẫn cảm
- Nỗi sợ bệnh tật làm cho cơ thể mất sức kháng cự và tạo mọi điều kiện để ngã bệnh.
Sợ bệnh tật có thể gắn chặt với sợ nghèo đói, đặc biệt là đối với những người
hay bệnh tưởng vì họ luôn luôn lo lắng về việc mình phải trả tiền chữa bệnh. Mà
những người này tốn rất nhiều thời gian để chuẩn bị chờ đón bệnh tật.
Ốm vờ
- tính hay gợi sự thông cảm và thương hại của người khác bằng cách sử dụng căn
bệnh tự tưởng tượng ra làm mồi nhử; giả vờ ốm để bao biện cho tính lười biếng
hoặc thiếu tham vọng của mình.
Sự vô độ
- thói quen dùng rượu hoặc ma tuý để thoát khỏi đau đầu, thần kinh . . . thay
vì khắc phục nguyên nhân.
Quá lo âu
- thích đọc tài liệu y học và các loại sách vở quảng cáo thuốc men, và tự nhiên
trở nên lo âu, sợ mắc bệnh.
4. Bạn có sợ bị thất tình không?
Sợ
thất tình – ba triệu chứng
Ghen
- thói quen nghi ngờ bạn bè gần gũi và người yêu thiếu căn cứ; buộc tội vợ hay
chồng thiếu chung thuỷ (tất nhiên là vô cớ); đa nghi, tuyệt đối không tin.
Tìm lỗi ở người khác
- bạn bè, họ hàng, đồng nghiệp, người yêu (là loại số 1) khi có bất cứ nguyên
nhân nào hoặc thậm chí không có nguyên nhân cũng vậy.
Phiêu lưu
- thiên về những hành động mạo hiểm, ăn cắp, bịp bợm và những trò nguy hiểm khác
để kiếm tiền cho người yêu, vì họ tin rằng có thể mua được tình yêu; mắc nợ để
mua quà vì muốn thể hiện những mặt tốt của mình; mất ngủ, bẳn gắt, thiếu kiên định,
kiềm chế và tự tin; ý chí yếu đuối, tinh thần sút kém.
5. Bạn có sợ tuổi già không?
Thực
chất, nỗi sợ hãi này có hai nguồn gốc. Trước hết, từ ý nghĩ rằng tuổi già sẽ
kéo theo nghèo đói. Thứ hai, từ những học thuyết hà khắc và dối trá trong quá
khứ về vạc dầu địa ngục và những hăm dọa khác nhằm dựa vào sợ hãi để biến con
người thành nô lệ.
Sợ
tuổi già – bốn triệu chứng
Sớm sa sút
- Tức là xu thế xuống dốc ngay từ độ tuổi bốn mươi (thật ra thì đây là độ tuổi
chín về trí tuệ), phát triển mặc cảm kém cỏi và quan niệm sai lầm cho rằng cá
nhân con người đến tuổi nhất định thì suy thoái.
Hãy tha lỗi cho lão già này
. . . Nhiều người ở độ tuổi bốn năm mươi hay vừa nói vừa xin lỗi như vậy. Trong
khi phải nói ra những lời cảm tạ vì hạnh phúc được sống ở độ tuổi khôn ngoan và
hiểu biết.
Thiếu sáng kiến
- Sáng kiến, tưởng tượng, tự tin mất đi ở những người tự cho là mình đã quá già
không còn đủ sức thể hiện những phẩm chất đó nữa.
Cưa sừng làm nghé
- Bắt chước cách ăn mặc và có những hành vi giống như thanh niên, và tất nhiên
là trở nên kệch cỡm trong con mắt những người xung quanh, xa và gần.
Nhiều
người sợ cái này nhất. Nguyên nhân cũng dễ hiểu. Nỗi đau buốt bất thình lình
xuyên thấu con tim khi nghĩ đến cái chết, thường là do sự cuồng tín về tôn giáo.
Ngày
nay, may mắn thay, nỗi sợ hãi này không còn phổ biến như trước đây, khi chưa có
các trường đại học và cao học. Khoa học đã chiếu tia sáng sự thật vào nhân loại,
và sự thật này nhanh chóng giải phóng mọi người trên trái đất khỏi nỗi sợ chết.
Suy nghĩ về cái chết
- Thói quen này thường gặp ở những người đứng tuổi, nhưng thậm chí nhiều thanh
niên cũng hay nghĩ đến hư vô trong khi lẽ ra phải tận hưởng cuộc đời. Không hiếm
khi do thiếu mục đích sống hoặc không có khả năng ( hai nguyên nhân này rất hay
gắn với nhau) tìm được nghề nghiệp thích hợp. Loại thuốc tốt nhất để chữa sợ chết
- đó là mong muốn đam mê đạt được một điều gì đó có ý nghĩa phục vụ mọi người.
Con người bận rộn không nghĩ gì tới cái chết.
Liên hệ với sợ nghèo đói
- Sợ tình cảnh nghèo đói đang đến gần hoặc đến do cái chết của ai đó.
Liên hệ với bệnh tật hoặc tính thất
thường - Bệnh tật có thể dẫn đến trầm uất. Thất tình, cuồng
tín, bẩn tính hay mất trí khôn đều có thể trở thành nguyên nhân gây sợ chết.
Do
thiếu kiên quyết mà mỗi một nỗi sợ hãi có thể biến thành lo âu. Hãy một lần và
vĩnh viễn giải phóng khỏi nỗi sợ chết bằng cách công nhận nó là cái không thể
tránh khỏi. Hãy đuổi hẳn ra khỏi đầu nỗi sợ nghèo đói với quyết định thành đạt
đến chừng mực có thể và không lo lắng gì. Hãy chặn ngang họng nỗi sợ bị phê phán
bằng quyết định không thèm đếm xỉa đến những điều người ta nghĩ và nói về bạn.
Hãy loại trừ sợ hãi ra khỏi nhận thức của bạn thông qua cách nhìn nhận mới -
coi sợ hãi không phải là một trở ngại, mà là một điểm tựa tốt, đem lại sự khôn
ngoan, tự kiềm chế và hiểu biết về cuộc đời mà tuổi trẻ không có được. Hãy thoát
khỏi nỗi sợ ốm đau bệnh tật bằng cách quên đi mọi triệu chứng. Hãy điều khiển nỗi
lo sợ thất tình bằng cách tự nhủ rằng không có nó bạn vẫn không sao.
Và
nói chung - hãy quên hẳn lo âu đi! Hãy quyết định cho tất cả mọi trường hợp:
không có gì trong đời xứng đáng với sự lo lắng của bạn. Và bạn sẽ thấy rằng
cùng với quyết định này, bạn sẽ có được tính trầm lắng, trí tuệ minh mẫn, suy
nghĩ điềm đạm, mà những cái này nhất định sẽ dẫn đến hạnh phúc.